客去

宋代 陆游
客来拈麈尾,客去拂床眠。 孤梦归湖上,残书堕枕边。 幽禽窥户语,落日傍窗妍。 暂尔名朝士,终然是地僊。
lái niān zhǔ wěi   chuáng mián  
mèng guī shàng   cán shū duò zhěn biān  
yōu qín kuī   luò bàng chuāng yán  
zàn ěr míng cháo shì   zhōng rán shì xiān