客居

唐代 杜甫
客居所居堂,前江后山根。下堑万寻岸,苍涛郁飞翻。 葱青众木梢,邪竖杂石痕。子规昼夜啼,壮士敛精魂。 峡开四千里,水合数百源。人虎相半居,相伤终两存。 蜀麻久不来,吴盐拥荆门。西南失大将,商旅自星奔。 今又降元戎,已闻动行轩。舟子候利涉,亦凭节制尊。 我在路中央,生理不得论。卧愁病脚废,徐步视小园。 短畦带碧草,怅望思王孙。凤随其皇去,篱雀暮喧繁。 览物想故国,十年别荒村。日暮归几翼,北林空自昏。 安得覆八溟,为君洗乾坤。稷契易为力,犬戎何足吞。 儒生老无成,臣子忧四番。箧中有旧笔,情至时复援。
suǒ táng   qián jiāng hòu shān gēn xià qiàn wàn xún àn   cāng tāo fēi fān
cōng qīng zhòng shāo   xié shù shí hén guī zhòu   zhuàng shì liǎn jīng hún
xiá kāi qiān   shuǐ shù bǎi yuán rén xiāng bàn   xiāng shāng zhōng liǎng cún
shǔ jiǔ lái   yán yōng jīng mén 西 nán shī jiàng   shāng xīng bēn
jīn yòu jiàng yuán róng   wén dòng xíng xuān zhōu hòu shè   píng jié zhì zūn
zài zhōng yāng   shēng lùn chóu bìng jiǎo fèi   shì xiǎo yuán
duǎn dài cǎo   chàng wàng wáng sūn fèng suí huáng   què xuān fán
lǎn xiǎng guó   shí nián bié huāng cūn guī   běi lín kōng hūn
ān míng   wèi jūn qián kūn wéi   quǎn róng tūn
shēng lǎo chéng   chén yōu fān qiè zhōng yǒu jiù   qíng zhì shí yuán