客久

宋代 董嗣杲
身孤犹落叶,客久向饷英。 少睡夜逾悄,多闻心更清。 县楼讹漏点,雨市杂溪声。 海上仙槎在,思乘几凝情。
shēn yóu luò   jiǔ xiàng xiǎng yīng  
shǎo shuì qiāo   duō wén xīn gèng qīng  
xiàn lóu é lòu diǎn   shì shēng  
hǎi shàng xiān chá zài   chéng níng qíng