客话太白武功之胜因怀康对山修撰

清代 严玉森
忽急友难游瑾门,琵琶不以迁高官。死余大小鼓三百,绝世风流天地存。 今日游公乡,昔日登公山。扬州艳说修撰好,要知公之气谊山河尊。 华山不为高,黄河不为深,公乎奇节超昆仑。文章丝竹偶然耳,后生小子之论何纷纷。 丈夫不作王右丞,清流第一申屠蟠。三秦豪杰谁景略,但见泾渭水合流浑浑。 潼关望中条,司空诗境愁云屯。坐客谈武功,太白之雪绵秋春。 清泉白石忘寒温,商雒深山多隐沦。蟪蛄朝菌匆匆甚,怪柏寒松爱避人。
yǒu nán yóu jǐn mén   pa qiān gāo guān xiǎo sān bǎi   jué shì fēng liú tiān cún
jīn yóu gōng xiāng   dēng gōng shān yáng zhōu yàn shuō xiū zhuàn hǎo   yào zhī gōng zhī shān zūn
huà shān wéi gāo   huáng wéi shēn   gōng jié chāo kūn lún wén zhāng zhú ǒu rán ěr   hòu shēng xiǎo zhī lùn fēn fēn
zhàng zuò wáng yòu chéng   qīng liú shēn pán sān qín háo jié shuí jǐng lüè   dàn jiàn jīng wèi shuǐ liú hún hún
tóng guān wàng zhōng tiáo   kōng shī jìng chóu yún tún zuò tán gōng   tài bái zhī xuě mián qiū chūn
qīng quán bái shí wàng hán wēn   shāng luò shēn shān duō yǐn lún huì zhāo jūn cōng cōng shén   guài bǎi hán sōng ài rén