课伐木

唐代 杜甫
长夏无所为,客居课奴仆。清晨饭其腹,持斧入白谷。 青冥曾巅后,十里斩阴木。人肩四根已,亭午下山麓。 尚闻丁丁声,功课日各足。苍皮成委积,素节相照烛。 藉汝跨小篱,当仗苦虚竹。空荒咆熊罴,乳兽待人肉。 不示知禁情,岂惟干戈哭。城中贤府主,处贵如白屋。 萧萧理体净,蜂虿不敢毒。虎穴连里闾,堤防旧风俗。 泊舟沧江岸,久客慎所触。舍西崖峤壮,雷雨蔚含蓄。 墙宇资屡修,衰年怯幽独。尔曹轻执热,为我忍烦促。 秋光近青岑,季月当泛菊。报之以微寒,共给酒一斛。
cháng xià suǒ wéi   qīng chén fàn   chí bái
qīng míng zēng diān hòu   shí zhǎn yīn rén jiān gēn   tíng xià shān
shàng wén dīng dīng shēng   gōng cāng chéng wěi   jié xiāng zhào zhú
kuà xiǎo   dāng zhàng zhú kōng huāng páo xióng   shòu dài rén ròu
shì zhī jìn qíng   wéi gān chéng zhōng xián zhǔ   chù guì bái
xiāo xiāo jìng   fēng chài gǎn xué lián   fáng jiù fēng
zhōu cāng jiāng àn   jiǔ shèn suǒ chù shě 西 qiáo zhuàng   léi wèi hán
qiáng xiū   shuāi nián qiè yōu ěr cáo qīng zhí   wèi rěn fán
qiū guāng jìn qīng cén   yuè dāng fàn bào zhī wēi hán   gòng gěi jiǔ