客端州得王础尘书次其来韵二首 其二
荒鸡宜剑舞,伤雁怯弦惊。岂谓方颓暮,犹闻事战争。
春从霜雪长,治以乱离生。屈指论英俊,乾坤几老成。
huāng
荒
jī
鸡
yí
宜
jiàn
剑
wǔ
舞
,
shāng
伤
yàn
雁
qiè
怯
xián
弦
jīng
惊
。
。
qǐ
岂
wèi
谓
fāng
方
tuí
颓
mù
暮
,
yóu
犹
wén
闻
shì
事
zhàn
战
zhēng
争
。
。
chūn
春
cóng
从
shuāng
霜
xuě
雪
zhǎng
长
,
zhì
治
yǐ
以
luàn
乱
lí
离
shēng
生
。
。
qū
屈
zhǐ
指
lùn
论
yīng
英
jùn
俊
,
qián
乾
kūn
坤
jǐ
几
lǎo
老
chéng
成
。
。