客愁

宋代 陆游
骑马出门无所诣,端居正尔客愁侵。 苍颜白发入衰境,黄卷青灯空苦心。 天下极知须隽杰,书生何恨死山林。 消磨未尽胸中事,梁甫时时尚一吟。
chū mén suǒ   duān zhèng ěr chóu qīn
cāng yán bái shuāi jìng   huáng juǎn qīng dēng kōng xīn
tiān xià zhī jùn jié   shū shēng hèn shān lín
xiāo wèi jǐn xiōng zhōng shì   liáng shí shí shàng yín