宋代 周紫芝
重廊阴阴与天隔,下有井泉馀百尺。乍垂修绠已复寒,深注花瓷不胜白。 山城夏旱百井眢,盥濯从谁问涓滴。暮年来此看老黥,日倚银床卷深碧。 炎官火伞空自张,玉川清风已生腋。翰林醉熟呼不醒,宫中谁赋花娉婷。 中人传诏玉起立,井花吹面诗还成。诗成白雪真同调,咫尺回姿妃子笑。 此郎自是醉谪仙,肯作官家诗待诏。北窗老子贪昼眠,蓬头突鬓良可怜。 但将饱睡答长健,安得新诗追昔年。我生无誉亦无毁,老去功名薄如纸。 日向山堂洗睡容,空费君家一壶水。
zhòng láng yīn yīn tiān   xià yǒu jǐng quán bǎi chǐ zhà chuí xiū gěng hán shēn   zhù huā shèng bái    
shān chéng xià hàn bǎi jǐng yuān   guàn zhuó cóng shuí wèn juān nián lái kàn lǎo qíng   yín chuáng juǎn shēn    
yán guān huǒ sǎn kōng zhāng   chuān qīng fēng shēng hàn lín zuì shú xǐng gōng   zhōng shuí huā pīng tíng    
zhōng rén chuán zhào   jǐng huā chuī miàn shī hái chéng shī chéng bái xuě zhēn tóng diào zhǐ   chǐ huí fēi 姿 xiào    
láng shì zuì zhé xiān   kěn zuò guān jiā shī dài zhào běi chuāng lǎo zi tān zhòu mián péng   tóu bìn liáng lián    
dàn jiāng bǎo shuì zhǎng jiàn   ān xīn shī zhuī nián shēng huǐ lǎo   gōng míng báo zhǐ    
xiàng shān táng shuì róng   kōng fèi jūn jiā shuǐ