唐代 白居易
渭北离乡客,江南守土臣。 涉途初改月,入境已经旬。 甲郡标天下,环封极海滨。 版图十万户,兵籍五千人。 自顾才能少,何堪宠命频。 冒荣惭印绶,虚奖负丝纶。 [除苏州制云:藏于己为道义,施于物为政能。在 公形骨鲠之志,阖境有裤襦之乐。] 候病须通脉,防流要塞津。 救烦无若静,补拙莫如勤。 削使科条简,摊令赋役均。 以兹为报效,安敢不躬亲。 襦裤提于手,韦弦佩在绅。 敢辞称俗吏,且愿活疲民。 常[常州]未徵黄霸,湖[湖州]犹借寇恂。 愧无铛脚政,徒忝犬牙怜。 [河北三郡相邻,皆有善政,时为铛脚刺史。见唐 书。] 制诏夸黄绢,诗篇占白苹。 [美贾常州也。美崔吴兴也。] 铜符抛不得,琼树见无因。 [自谓也。] 警寐钟传夜,催衙鼓报晨。 唯知对胥吏,未暇接亲宾。 色变云迎夏,声残鸟过春。 麦风非逐扇,梅雨异随轮。 武寺山如故,王楼月自新。 [武丘寺也。郡内东南楼名也。] 池塘闲长草,丝竹废生尘。 暑遣烧神酎,晴教煞舞茵。 待还公事了,亦拟乐吾身。
wèi běi xiāng   jiāng nán shǒu chén
shè chū gǎi yuè   jìng jīng xún
jiǎ jùn biāo tiān xià   huán fēng hǎi bīn
bǎn shí wàn   bīng qiān rén
cái néng shǎo   kān chǒng mìng pín
mào róng cán yìn shòu   jiǎng lún
  [ chú zhōu zhì yún   cáng wéi dào   shī wéi zhèng néng zài
gōng xíng gěng zhī zhì   jìng yǒu zhī 。]   ]
hòu bìng tōng mài   fáng liú yào sài jīn
jiù fán ruò jìng   zhuō qín
xuē shǐ 使 tiáo jiǎn   tān lìng jūn
wèi bào xiào   ān gǎn gōng qīn
shǒu   wéi xián pèi zài shēn
gǎn chēng   qiě yuàn huó mín
cháng   [ cháng zhōu   ] wèi zhēng huáng     [ zhōu   ] yóu jiè kòu xún
kuì chēng jiǎo zhèng   tiǎn quǎn lián
  [ běi sān jùn xiāng lín   jiē yǒu shàn zhèng   shí wéi chēng jiǎo shǐ jiàn táng
shū 。]   ]
zhì zhào kuā huáng juàn   shī piān zhàn bái píng
  [ měi jiǎ cháng zhōu měi cuī xīng 。]   ]
tóng pāo   qióng shù jiàn yīn
  [ wèi 。]   ]
jǐng mèi zhōng chuán   cuī bào chén
wéi zhī duì   wèi xiá jiē qīn bīn
biàn yún yíng xià   shēng cán niǎo guò chūn
mài fēng fēi zhú shàn   méi suí lún
shān   wáng lóu yuè xīn
  [ qiū jùn nèi dōng nán lóu míng 。]   ]
chí táng xián zhǎng cǎo   zhú fèi shēng chén
shǔ qiǎn shāo shén zhòu   qíng jiào shā yīn
dài hái gōng shì le   shēn