看云

宋代 张镃
第夫自从归南湖,两眼用处不敢虚。 对人岂暇作青白,尚乃懒阅灯前书。 只将看山并看水,山爱烟晴水风起。 今朝所向更出奇,极目阴云满空里。 各千百百巨石堆,一一十十猛兽来。 寿涛忽卷大海动,晓阵渐压孤城摧。 当中一抹如龙卧,头角深藏鳞鬣大。 蒙鸿杳渺却斜明,高乌争飞欲惊堕。 须臾变化疑有神,亿万里碧无点尘。 以知杰观我已得,模写讵肯烦他人。 归来为渠急挥扫,自笑粗狂乏新巧。 莫言云去没人知,处处是云云是诗。
cóng guī nán   liǎng yǎn yòng chǔ gǎn  
duì rén xiá zuò qīng bái   shàng nǎi lǎn yuè dēng qián shū  
zhǐ jiāng kàn shān bìng kàn shuǐ   shān ài yān qíng shuǐ fēng  
jīn zhāo suǒ xiàng gèng chū   yīn yún mǎn kōng  
qiān bǎi bǎi shí duī   shí shí měng shòu lái  
shòu 寿 tāo juǎn hǎi dòng   xiǎo zhèn jiàn chéng cuī  
dāng zhōng lóng   tóu jiǎo shēn cáng lín liè  
méng hóng 鸿 yǎo miǎo què xié míng   gāo zhēng fēi jīng duò  
biàn huà yǒu shén   亿 wàn diǎn chén  
zhī jié guān   xiě kěn fán rén  
guī lái wèi huī sǎo   xiào kuáng xīn qiǎo  
yán yún méi rén zhī   chù chù shì yún yún shì shī