看云

唐代 齐己
何峰触石湿苔钱,便逐高风离瀑泉。深处卧来真隐逸, 上头行去是神仙。千寻有影沧江底,万里无踪碧落边。 长忆旧山青壁里,绕庵闲伴老僧禅。
fēng chù shí shī 湿 tái qián   biàn 便 zhú gāo fēng quán shēn chù lái zhēn yǐn  
shàng tou xíng shì shén xiān qiān xún yǒu yǐng cāng jiāng   wàn zōng luò biān
cháng jiù shān qīng   rào ān xián bàn lǎo sēng chán