看牡丹二首

唐代 孙鲂
莫将红粉比秾华,红粉那堪比此花。隔院闻香谁不惜, 出栏呈艳自应夸。北方有态须倾国,西子能言亦丧家。 输我一枝和晓露,真珠帘外向人斜。 看花长到牡丹月,万事全忘自不知。风促乍开方可惜, 雨淋将谢可堪悲。闲年对坐浑成偶,醉后抛眠恐负伊。 也拟便休还改过,迢迢争奈一年期。
jiāng hóng fěn nóng huá   hóng fěn kān huā yuàn wén xiāng shuí  
chū lán chéng yàn yīng kuā běi fāng yǒu tài qīng guó   西 néng yán sàng jiā
shū zhī xiǎo   zhēn zhū lián wài xiàng rén xié
kàn huā zhǎng dào dan yuè   wàn shì quán wàng zhī fēng zhà kāi fāng  
lín jiāng xiè kān bēi xián nián duì zuò hún chéng ǒu   zuì hòu pāo mián kǒng
biàn 便 xiū hái gǎi guò   tiáo tiáo zhēng nài nián