看花回

宋代 赵彦端
端有恨,留春无计,花飞何速。槛外青青翠竹。镇高节凌云,清阴常足。春寒风袂,带雨穿窗如利镞。催处处、燕巧莺慵,几声钩辀叫云木。 看波面、垂杨蘸绿。最好是、风梳烟沐。阴重熏帘未卷,正泛乳新芽,香飘清馥。新诗惠我,开卷醒然欣再读。叹词章、过人华丽,掷地胜如金玉。
duān yǒu hèn   liú chūn   huā fēi kǎn wài qīng qīng cuì zhú zhèn gāo jié líng yún   qīng yīn cháng chūn hán fēng mèi   dài chuān 穿 chuāng cuī chù chù yàn qiǎo yīng yōng   shēng gōu zhōu jiào yún
kàn miàn chuí yáng zhàn 绿 zuì hǎo shì fēng shū yān yīn zhòng xūn lián wèi juǎn   zhèng fàn xīn   xiāng piāo qīng xīn shī huì   kāi juàn xǐng rán xīn zài tàn zhāng guò rén huá   zhì shèng jīn