看花

唐代 孟郊
家家有芍药,不妨至温柔。温柔一同女,红笑笑不休。 月娥双双下,楚艳枝枝浮。洞里逢仙人,绰约青宵游。 芍药谁为婿,人人不敢来。唯应待诗老,日日殷勤开。 玉立无气力,春凝且裴徊。将何谢青春,痛饮一百杯。 芍药吹欲尽,无奈晓风何。馀花欲谁待,唯待谏郎过。 谏郎不事俗,黄金买高歌。高歌夜更清,花意晚更多。 饮之不见底,醉倒深红波。红波荡谏心,谏心终无它。 独游终难醉,挈榼徒经过。问花不解语,劝得酒无多。 三年此村落,春色入心悲。料得一孀妇,经时独泪垂。
jiā jiā yǒu sháo yào   fáng zhì wēn róu wēn róu tóng   hóng xiào xiào xiū
yuè é shuāng shuāng xià   chǔ yàn zhī zhī dòng féng xiān rén   chuò yuē qīng xiāo yóu
sháo yào shuí wèi 婿   rén rén gǎn lái wéi yìng dài shī lǎo   yīn qín kāi
  chūn níng qiě péi huái jiāng xiè qīng chūn   tòng yǐn bǎi bēi
sháo yào chuī jǐn   nài xiǎo fēng huā shuí dài   wéi dài jiàn láng guò
jiàn láng shì   huáng jīn mǎi gāo gāo gèng qīng   huā wǎn gèng duō
yǐn zhī jiàn   zuì dào shēn hóng hóng dàng jiàn xīn   jiàn xīn zhōng
yóu zhōng nán zuì   qiè jīng guò wèn huā jiě   quàn jiǔ duō
sān nián cūn luò   chūn xīn bēi liào de shuāng   jīng shí lèi chuí