康侄招饮出示古洲所寄盆梅嘱坐客赋诗分韵得

宋代 刘学箕
嵌空奇崛石一拳,绿蒲攒剑森且蕃。 虬梅屈折龙蜿蜒,苍榦藓蚀低盘根。 琼英已露冰洋白,香气便觉凌芷荪。 吁嗟培养几岁月,巧养造化移小盆。 晴窗谛玩意无斁,搜索物理究所原。 方圆高大仅尺许,典章文献皆具存。 横斜疏瘦无不备,宛若老树生山园。 乡邦畴昔少曾见,此花何自来幽轩。 云是古洲老诗伯,亲手植此冰雪魂。 不忘交旧情好密,春色分遗归山樊。 吾家小阮亦好事,美不独擅招弟昆。 更呼宾友同腾集,罗列槃馔开罍尊。 举杯对花怀剧饮,情话款洽相笑言。 归来渐是东方白,醉帽欹倾风袖翻。
qiàn kōng jué shí quán   绿 zǎn jiàn sēn qiě fān  
qiú méi shé lóng wān yán   cāng gàn xiǎn shí pán gēn  
qióng yīng bīng yáng bái   xiāng biàn 便 jué líng zhǐ sūn  
jiē péi yǎng suì yuè   qiǎo yǎng zào huà xiǎo pén  
qíng chuāng wán   sōu suǒ jiū suǒ yuán  
fāng yuán gāo jǐn chǐ   diǎn zhāng wén xiàn jiē cún  
héng xié shū shòu bèi   wǎn ruò lǎo shù shēng shān yuán  
xiāng bāng chóu shǎo céng jiàn   huā lái yōu xuān  
yún shì zhōu lǎo shī   qīn shǒu zhí bīng xuě hún  
wàng jiāo jiù qíng hǎo   chūn fēn guī shān fán  
jiā xiǎo ruǎn hǎo shì   měi shàn zhāo kūn  
gèng bīn yǒu tóng téng   luó liè pán zhuàn kāi léi zūn  
bēi duì huā huái 怀 yǐn   qíng huà kuǎn qià xiāng xiào yán  
guī lái jiàn shì dōng fāng bái   zuì mào qīng fēng xiù fān