康山旧隐

唐代 李质
老樵家住康山巅,别来回首今十年。红尘汨没馀白发,欲寻旧隐归无缘。 绣衣仙人妙探玄,怜我老病思林泉。笑驱六丁截坤轴,康山移置高台悬。 丹崖翠壁回翔鸾,寒藤古木含风蟾。樵云径行涧底路,青苔白石溪溅溅。 苍松手植初齐眉,灵虬夭矫将参天。云间数椽旧茅屋,至今风雨犹依然。 小桥当门度流水,窗扉倒影涵清涟。雨馀风日问晴轩,林霏空翠飘兰荃。 平生知己二三友,相过不待相招延。把书对弈坐终日,纶巾羽服沧洲仙。 杖藜扶衰一老年,采芝长入藤萝烟。意行常与鹿为伴,兴来渴想杯如川。 某山某水钓游处,摩挲历历俱眼前。乃知尘世等梦幻,百岁一枕槐根眠。 倘蒙圣恩赐归田,拟办布袜青行缠。山中故人不遐弃,定有招我归来篇。
lǎo qiáo jiā zhù kāng shān diān   bié lái huí shǒu jīn shí nián hóng chén méi bái   xún jiù yǐn guī yuán
xiù xiān rén miào tàn xuán   lián lǎo bìng lín quán xiào liù dīng jié kūn zhóu   kāng shān zhì gāo tái xuán
dān cuì huí xiáng luán   hán téng hán fēng chán qiáo yún jìng xíng jiàn   qīng tái bái shí jiān jiān
cāng sōng shǒu zhí chū méi   líng qiú yāo jiǎo jiāng cān tiān yún jiān shù chuán jiù máo   zhì jīn fēng yóu rán
xiǎo qiáo dāng mén liú shuǐ   chuāng fēi dào yǐng hán qīng lián fēng wèn qíng xuān   lín fēi kōng cuì piāo lán quán
píng shēng zhī èr sān yǒu   xiāng guò dài xiāng zhāo yán shū duì zuò zhōng   guān jīn cāng zhōu xiān
zhàng shuāi lǎo nián   cǎi zhī cháng téng luó yān xíng cháng 鹿 wèi bàn   xīng lái xiǎng bēi chuān
mǒu shān mǒu shuǐ diào yóu chù   yǎn qián nǎi zhī chén shì děng mèng huàn   bǎi suì zhěn huái gēn mián
tǎng méng shèng ēn guī tián   bàn qīng xíng chán shān zhōng rén xiá   dìng yǒu zhāo guī lái piān