康郎山歌

明代 李梦阳
君不见康郎山,屹立东湖中。波涛撼蚀山脚塌,破庙枯木常烈风。 芒砀草昧赤帝出,挥剑遂使凡蛇空。卧榻之外事亦小,万方有罪惟朕躬。 美姬宝玉归御幄,浮尸蔽江江水红。发踪刘陶固其力,恐战难言非数公。 秦人枉哭崤函瘗,汉祖轻酬垓下功。至今有庙此山侧,天阴雨湿时见朱旗白马光如虹。
jūn jiàn kāng láng shān   dōng zhōng tāo hàn shí shān jiǎo   miào cháng liè fēng    
máng dàng cǎo mèi chì chū   huī jiàn suì shǐ 使 fán shé kōng zhī wài shì xiǎo wàn   fāng yǒu zuì wéi zhèn gōng    
měi bǎo guī   shī jiāng jiāng shuǐ hóng zōng liú táo kǒng   zhàn nán yán fēi shù gōng    
qín rén wǎng xiáo hán   hàn qīng chóu gāi xià gōng zhì jīn yǒu miào shān tiān   yīn shī shí 湿 jiàn zhū bái guāng hóng