康不领此诗又有许梅谷者仍求再赋长律

宋代 赵孟坚
浓写花枝淡写梢,鳞皴老干墨微焦。 笔头三踢攒成瓣,珠晕一圆工点椒。 妆缀蜂须拟笑靥,稳拖鼠尾施长条。 尽吹花侧风初急,犹带枝头雪未消。 松竹衬时明掩映,水波浮处见飘飖。 黄昏时候朦胧月,清浅溪山长短桥。 闹裹相挨如有意,静中背立似无聊。 笔端的皪明非画,轴上纵横不是描。 顿觉坐来春盎盎,因思行过雨潇潇。 从头总是汤杨法,拚下工夫岂一朝。
nóng xiě huā zhī dàn xiě shāo   lín cūn lǎo gàn wēi jiāo  
tóu sān zǎn chéng bàn   zhū yūn yuán gōng diǎn jiāo  
zhuāng zhuì fēng xiào   wěn tuō shǔ wěi shī cháng tiáo  
jǐn chuī huā fēng chū   yóu dài zhī tóu xuě wèi xiāo  
sōng zhú chèn shí míng yǎn yìng   shuǐ chù jiàn piāo yáo  
huáng hūn shí hou méng lóng yuè   qīng qiǎn shān cháng duǎn qiáo  
nào guǒ xiāng āi yǒu   jìng zhōng bèi shì liáo  
duān míng fēi huà   zhóu shàng zòng héng shì miáo  
dùn jué zuò lái chūn àng àng   yīn xíng guò xiāo xiāo  
cóng tóu zǒng shì tāng yáng   pàn xià gōng zhāo