开元寺

宋代 刘敞
自古皆有死,岂惟直如弦。鲁公既中夭,狂寇不独延。 兹寺数经乱,丛林废为烟。若人昔所居,故老广其传。 直气触白日,沈忧凌青天。悠悠穹壤间,肯与蛛蚁捐。 事往理冥漠,悲来涕潺湲。作诗识其处,尚想音容全。
jiē yǒu   wéi zhí xián gōng zhōng yāo   kuáng kòu yán
shù jīng luàn   cóng lín fèi wèi yān ruò rén suǒ   lǎo guǎng 广 chuán
zhí chù bái   shěn yōu líng qīng tiān yōu yōu qióng rǎng jiān   kěn zhū juān
shì wǎng míng   bēi lái chán yuán zuò shī shí chù   shàng xiǎng yīn róng quán