开莺

宋代 刘过
东风扶日上共枝,恰恰幽禽弄暖时。 百啭忽惊春梦破,间关石上话相思。
dōng fēng shàng gòng zhī   qià qià yōu qín nòng nuǎn shí
bǎi zhuàn jīng chūn mèng   jiān guān shí shàng huà xiāng