开圣寺

唐代 温庭筠
路分谿石夹烟丛,十里萧萧古树风。出寺马嘶秋色里, 向陵鸦乱夕阳中。竹间泉落山厨静,塔下僧归影殿空。 犹有南朝旧碑在,耻将兴废问休公。
fēn 谿 shí jiā yān cóng   shí xiāo xiāo shù fēng chū qiū  
xiàng líng luàn yáng zhōng zhú jiān quán luò shān chú jìng   xià sēng guī yǐng diàn 殿 kōng
yóu yǒu nán cháo jiù bēi zài   chǐ jiāng xīng fèi wèn xiū gōng