开梅山

宋代 晁补之
开梅山,梅山开自熙宁之五年。 其初连峰上参天,峦崖盘崄阂群蛮。 南北之帝凿混元,此山不圯藏云烟。 跻攀鸟道出荟蔚,下视蛇脊相夤缘。 相夤缘,穷南山。 南山石室大如屋,黄闵之记盘瓠行迹今依然。 高辛氏时北有大戎寇,国中下令购头首。 妻以少女金盈斗,遍国无人有畜狗。 厥初得之病耳妇,以盘覆瓠化而走。 堪嗟吴将军,屈死狺狺口。 帝皇下令万国同,事成违信道不容。 竟以女妻之,狗乃负走逃山中。 山崖幽绝不复人迹通,帝虽悲思深。 往求辄遇雨与风,更为独力之衣短后裾。 六男六女相婚姻,木皮草实五色文。 武溪赤髀皆子孙,侏离其声异言语。 情黠貌痴喜安土,自以吾父有功母帝女。 凌夷夏商间,稍稍病侵侮。 周宣昔中兴,方叔几振旅。 春秋绝笔逮战国,一负一胜安可数。 迩来梅山恃险阻,黄茅竹箭霪雾雨。 南人颠踣毙溪弩,据关守隘类穴鼠。 一夫当其厄,万众莫能武。 欲知梅山开,谁施神禹斧。 大使身服儒,宾客盈幕府。 檄传傜初疑,叩马卒欢舞。 坦然无障塞,土石填溪渚。 伊川被发祭,一变卒为虏。 今虽关梁通,失制后谁御。 开梅山,开山易。 防獠难,不如昔人闭玉关。
kāi méi shān   méi shān kāi níng zhī nián
chū lián fēng shàng cān tiān   luán pán xiǎn qún mán
nán běi zhī záo hùn yuán   shān cáng yún yān
pān niǎo dào chū huì wèi   xià shì shé xiāng yín yuán
xiāng yín yuán   qióng nán shān
nán shān shí shì   huáng mǐn zhī pán xíng jīn rán
gāo xīn shì shí běi yǒu róng kòu   guó zhōng xià lìng gòu tóu shǒu
shào jīn yíng dòu   biàn guó rén yǒu chù gǒu
jué chū zhī bìng ěr   pán huà ér zǒu
kān jiē jiāng jūn   yín yín kǒu
huáng xià lìng wàn guó tóng   shì chéng wéi xìn dào róng
jìng zhī   gǒu nǎi zǒu táo shān zhōng
shān yōu jué rén tōng   suī bēi shēn
wǎng qiú zhé fēng   gèng wéi zhī duǎn hòu
liù nán liù xiāng hūn yīn   cǎo shí wén
chì jiē sūn   zhū shēng yán
qíng xiá mào chī ān   yǒu gōng
líng xià shāng jiān   shāo shāo bìng qīn
zhōu xuān zhōng xīng   fāng shū zhèn
chūn qiū jué dǎi zhàn guó   shèng ān shǔ
ěr lái méi shān shì xiǎn   huáng máo zhú jiàn yín
nán rén diān   guān shǒu ài lèi xué shǔ
dāng è   wàn zhòng néng
zhī méi shān kāi   shuí shī shén
shǐ 使 shēn   bīn yíng
chuán yáo chū   kòu huān
tǎn rán zhàng sāi   shí tián zhǔ
chuān bèi   biàn wèi
jīn suī guān liáng tōng   shī zhì hòu shuí
kāi méi shān   kāi shān
fáng liáo nán   rén guān