开缄怨

唐代 朱琳
夫婿边庭久,幽闺恨几重。玉琴知别日,金镜识愁容。 懒寄云中服,慵开海上封。年年得衣惯,且试莫裁缝。
婿 biān tíng jiǔ   yōu guī hèn zhòng qín zhī bié   jīn jìng shí chóu róng
lǎn yún zhōng   yōng kāi hǎi shàng fēng nián nián guàn   qiě shì cái féng