居竹轩

元代 倪瓒
翠竹如云江水春,结茅依竹住江滨。 阶前迸笋从侵径,雨后垂阴欲覆邻。 映叶黄鹂还自语,傍人白鹤亦能驯。 遥知静者忘声色,满屋清风未觉贫。
cuì zhú yún jiāng shuǐ chūn   jié máo zhú zhù jiāng bīn  
jiē qián bèng sǔn cóng qīn jìng   hòu chuí yīn lín  
yìng huáng hái   bàng rén bái néng xùn  
yáo zhī jìng zhě wàng shēng   mǎn qīng fēng wèi jué pín