居庸道中竹枝 其一

明代 杨士奇
牵车驰马夜无停,不辨容颜只辨声。非是长歌即长叹,一般行路两般情。
qiān chē chí tíng   biàn róng yán zhǐ biàn shēng fēi shì cháng cháng tàn   bān xíng liǎng bān qíng