菊逸为三衢金山人赋 其一

宋代 王称
百草委霜露,黄花濯其英。端居忽见之,遂此遗世情。 临风撷朝餐,采掇巾袖盈。顑颔良所愿,况云制颓龄。
bǎi cǎo wěi shuāng   huáng huā zhuó yīng duān jiàn zhī suì   shì qíng    
lín fēng xié cháo cān   cǎi duō jīn xiù yíng kǎn hàn liáng suǒ yuàn kuàng   yún zhì tuí líng