橘隐,为秦文仲赋

宋代 郑元祐
橘熟曾登隐者堂,傲霜林薄斓青黄。花时吐蕊珠成斛,丛晚抽条绿閟房。 千树君封培植大,慈闱母老孝思长。疗疴欲得苏家井,受命难迁屈子乡。 自以辟人甘濩落,谁令登俎荐芬芳?苞缄万里深随贡,御宴群臣手擘尝。 霜落洞庭天窅窅,根盘林屋野苍苍。斋庐并海诗吟处,雾雨氤氲著纸香。
shú céng dēng yǐn zhě táng   ào shuāng lín lán qīng huáng huā shí ruǐ zhū chéng cóng   wǎn chōu tiáo 绿 fáng    
qiān shù jūn fēng péi zhí   wéi lǎo xiào zhǎng liáo de jiā jǐng shòu   mìng nán qiān xiāng    
rén gān huò luò   shuí lìng dēng jiàn fēn fāng   bāo jiān wàn shēn suí gòng   yàn qún chén shǒu bāi cháng  
shuāng luò dòng tíng tiān yǎo yǎo   gēn pán lín cāng cāng zhāi bìng hǎi shī yín chù   yīn yūn zhù zhǐ xiāng