钜野泊触事

宋代 陈师道
蒲巷牵丝直,平湖坠镜清。 顺流风借便,捷路雪初晴。 鸟度欲何向,鸥来只自惊。 有行须快意,安得易为情。
xiàng qiān zhí   píng zhuì jìng qīng  
shùn liú fēng jiè biàn 便   jié xuě chū qíng  
niǎo xiàng   ōu lái zhī jīng  
yǒu xíng kuài   ān wéi qíng