句容赋归

宋代 陆文圭
谁教老子误诸君,幸自庵中卧白云。 旧令尹非新令尹,今将军是故将军。 相知自谓乐莫乐,一见不如闻所闻。 逋客急须回俗驾,北山早已有移文。
shuí jiào lǎo zi zhū jūn   xìng ān zhōng bái yún  
jiù lìng yǐn fēi xīn lìng yǐn   jīn jiāng jūn shì jiāng jūn  
xiāng zhī wèi   jiàn wén suǒ wén  
huí jià   běi shān zǎo yǒu wén