句 其五

宋代 赵佶
方当月白风清夜,正是霜高木落时。 落花满地春光晚,芳草连云暮色深。
fāng dàng yuè bái fēng qīng   zhèng shì shuāng gāo luò shí  
luò huā mǎn chūn guāng wǎn   fāng cǎo lián yún shēn