军中冬燕

唐代 韦应物
沧海已云晏,皇恩犹念勤。式燕遍恒秩,柔远及斯人。 兹邦实大藩,伐鼓军乐陈。是时冬服成,戎士气益振。 虎竹谬朝寄,英贤降上宾。旋罄周旋礼,愧无海陆珍。 庭中丸剑阑,堂上歌吹新。光景不知晚,觥酌岂言频。 单醪昔所感,大醵况同忻。顾谓军中士,仰答何由申。
cāng hǎi yún yàn   huáng ēn yóu niàn qín shì yàn biàn héng zhì   róu yuǎn rén
bāng shí fān   jūn yuè chén shì shí dōng chéng   róng shì zhèn
zhú miù cháo   yīng xián jiàng shàng bīn xuán qìng zhōu xuán   kuì hǎi zhēn
tíng zhōng wán jiàn lán   táng shàng chuī xīn guāng jǐng zhī wǎn   gōng zhuó yán pín
dān láo suǒ gǎn   kuàng tóng xīn wèi jūn zhōng shì   yǎng yóu shēn