郡斋卧疾赠昼上人

唐代 于頔
夙陪翰墨徒,深论穷文格。丽则风骚后,公然我词客。 晚依方外友,极理探精赜。吻合南北宗,昼公我禅伯。 尤明性不染,故我行贞白。随顺令得解,故我言芳泽。 霅水漾清浔,吴山横碧岑。含珠复蕴玉,价重双南金。 的皪曜奇彩,凄清流雅音。商声发楚调,调切谱瑶琴。 吴山为我高,霅水为我深。万景徒有象,孤云本无心。 众木岂无声,椅桐有清响。众耳岂不聆,钟期有真赏。 高洁古人操,素怀夙所仰。觌君冰雪姿,祛我淫滞想。 常吟柳恽诗,苕浦久相思。逮此远为郡,蘋洲芳草衰。 逢师年腊长,值我病容羸。共话无生理,聊用契心期。
péi hàn   shēn lùn qióng wén fēng sāo hòu   gōng rán
wǎn fāng wài yǒu   tàn jīng wěn nán běi zōng   zhòu gōng chán
yóu míng xìng rǎn   xíng zhēn bái suí shùn lìng de jiě   yán fāng
zhá shuǐ yàng qīng xún   shān héng cén hán zhū yùn   jià zhòng shuāng nán jīn
de yào cǎi   qīng liú yīn shāng shēng chǔ diào   diào qiè yáo qín
shān wèi gāo   zhá shuǐ wèi shēn wàn jǐng yǒu xiàng   yún běn xīn
zhòng shēng   tóng yǒu qīng xiǎng zhòng ěr líng   zhōng yǒu zhēn shǎng
gāo jié rén cāo   huái 怀 suǒ yǎng jūn bīng xuě 姿   yín zhì xiǎng
cháng yín liǔ yùn shī   sháo jiǔ xiāng dǎi yuǎn wèi jùn   píng zhōu fāng cǎo shuāi
féng shī nián zhǎng   zhí bìng róng léi gòng huà shēng   liáo yòng xīn