郡斋同元美赋

明代 李攀龙
夙昔红颜一大夫,乘轺河朔何为乎。除书岁下不得调,鼓其刀笔宁壮图。 帝恩初欲存折槛,谓尔祝网从皇都。相逢但饮邢州酒,太守况即高阳徒。 庭前秋色正惨淡,囊里新诗复有无。醉歌出塞云中曲,朔气飒沓来飞狐。 路傍小臣久汩没,安得座上开江湖。眼前大雅竟谁是,作者如山道各殊。 更须一日论万古,挥毫振臂群雄呼。维时海内称二子,高名自喜王生俱。 白雪青天动萧瑟,台郎郡吏同崎岖。楚璧照邻不敢献,蛾眉在宫还自涂。 王生仰视浮云徂,矫手捋我颔下须。与君周旋在今日,还能百万来长驱。 忽然神气回莽苍,孤城摇落相踟蹰。
hóng yán dài   chéng yáo shuò wéi chú shū suì xià diào   dāo níng zhuàng
ēn chū cún shé kǎn   wèi ěr zhù wǎng cóng huáng dōu xiāng féng dàn yǐn xíng zhōu jiǔ   tài shǒu kuàng gāo yáng
tíng qián qiū zhèng cǎn dàn   náng xīn shī yǒu zuì chū sài yún zhōng   shuò lái fēi
bàng xiǎo chén jiǔ   ān zuò shàng kāi jiāng yǎn qián jìng shuí shì   zuò zhě shān dào shū
gèng lùn wàn   huī háo zhèn qún xióng wéi shí hǎi nèi chēng èr zi   gāo míng wáng shēng
bái xuě qīng tiān dòng xiāo   tái láng jùn tóng chǔ zhào lín gǎn xiàn   é méi zài gōng hái
wáng shēng yǎng shì yún   jiǎo shǒu hàn xià jūn zhōu xuán zài jīn   hái néng bǎi wàn lái cháng
rán shén huí mǎng cāng   chéng yáo luò xiāng chí chú