郡学锁宿

宋代 文同
长柏高楠荫广庭,夜凉人静梦魂清。不知山月几时落,每到晓钟闻雨声。
zhǎng bǎi gāo nán yīn guǎng 广 tíng   liáng rén jìng mèng hún qīng zhī shān yuè shí luò měi   dào xiǎo zhōng wén shēng