君实邀游南园雨止

宋代 范纯仁
名园选胜许参陪,游骑俄冲急雨回。花里不闻莺弄舌,瓮头空爱蚁浮醅。 寒云重结三冬雪,暖律虚飞二纪灰。深恐群芳便彫落,主人还引上春台。
míng yuán xuǎn shèng cān péi   yóu é chōng huí huā wén yīng nòng shé wèng   tóu kōng ài pēi    
hán yún zhòng jié sān dōng xuě   nuǎn fēi èr huī shēn kǒng qún fāng biàn diāo 便 luò zhǔ   rén hái yǐn shàng chūn tái