俊师定庵

宋代 张建
渟泓石上泉,照我良是我。轻风一荡激,真态互掀簸。 乃知求慧性,非戒定未可。道人此名庵,千劫付一坐。 海月自澄明,天花任飞妥。吾生剧萍梗,万里信漂堕。 湛然摩尼珠,坐受昏尘裹。何时陪远公,同社事香火。
tíng hóng shí shàng quán   zhào liáng shì qīng fēng dàng   zhēn tài xiān
nǎi zhī qiú huì xìng   fēi jiè dìng wèi dào rén míng ān   qiān jié zuò
hǎi yuè chéng míng   tiān huā rèn fēi tuǒ shēng píng gěng   wàn xìn piāo duò
zhàn rán zhū   zuò shòu hūn chén guǒ shí péi yuǎn gōng   tóng shè shì xiāng huǒ