郡幕请讲书和药房先生韵

宋代 陆文圭
不为祁寒暂辍冬,肯移莲幕下芹宫。深青岂必从蓝出,美玉何烦就石砻。 残雪五更侵几白,一灯深夜照书红。他年共赴长安召,正恐诸儒却诮通。
wéi hán zàn chuò dōng   kěn lián xià qín gōng shēn qīng cóng lán chū měi   fán jiù shí lóng    
cán xuě gēng qīn bái   dēng shēn zhào shū hóng nián gòng cháng ān zhào zhèng   kǒng zhū què qiào tōng