俊老行送林次中赴都司

宋代 徐积
熙宁察院一开口,谁人胆落御史手。其时面坚黑髭须,力欲回天气冲斗。 一从蹭蹬作外官,所居不苟心迹安。刚不可回坚不变,头如霜雪心如丹。 所以论者悦而服,所养有义其质端。东西南北二十载,一朝有敕却召还。 皂囊封上晓班肃,绣衣步入秋霜寒。义有所徇乞得身,白日降下天上人。 黄金龙节青囊印,赤帷熊乘朱斑轮。以其馀才修职分,以其馀力娱精神。 望淮楼上对秋色,玉女花前泣晚春。时时共帐过南郭,来就陶潜漉酒巾。 与人论事不必合,直无所苟气色真。持此以往无不可,古人所以为正臣。 淮南一路事如草,嘉苗恶莠俱分了。中心皎皎如斯乎,外计区区何足道。 两宫日月方齐明,群公戮力营太平。公议急须招俊老,清风先已过南京。
níng chá yuàn kāi kǒu   shuí rén dǎn luò shǐ shǒu shí miàn jiān hēi   huí tiān chōng dòu    
cóng cèng dèng zuò wài guān   suǒ gǒu xīn ān gāng huí jiān biàn tóu   shuāng xuě xīn dān    
suǒ lùn zhě yuè ér   suǒ yǎng yǒu zhì duān dōng nán 西 běi èr shí zài   zhāo yǒu chì què zhào hái    
zào náng fēng shàng xiǎo bān   xiù qiū shuāng hán yǒu suǒ xùn shēn bái   jiàng xià tiān shàng rén    
huáng jīn lóng jié qīng náng yìn   chì wéi xióng chéng zhū bān lún cái xiū zhí fèn   jīng shén    
wàng huái lóu shàng duì qiū   huā qián wǎn chūn shí shí gòng zhàng guò nán guō lái   jiù táo qián jiǔ jīn    
rén lùn shì   zhí suǒ gǒu zhēn chí wǎng   rén suǒ wéi zhèng chén    
huái nán shì cǎo   jiā miáo è yǒu fēn le zhōng xīn jiǎo jiǎo wài   dào    
liǎng gōng yuè fāng míng   qún gōng yíng tài píng gōng zhāo jùn lǎo qīng   fēng xiān guò nán jīng