崌崃歌题画赠张中丞肖甫

明代 王世贞
帝遣鸿濛奠西极,擘作崌崃两拳石。南含女几万叠青,下注岷江双练白。 峰顶平悬日月观,泉端对写烟霞色。严道之阳绝紫金,勾檷以往无白璧。 岂谓扶舆歇灵秀,固知真宰钟词伯。中丞昔时此中居,羚㚟为友龙蛇俱。 空庭种药成书带,大鸟衔鳣非䲀鱼。铭就孟阳输剑阁,赋成得意荐相如。 南山猿呼北山鹤,九折驱车亦不恶。二华星窥一帐褰,三江雪喷千帆落。 宾从如云拥朝暮,旌旗合遝横寥廓。犹自踟蹰思锦乡,莼鲈乍发步兵狂。 东吴王孙画岝崿,西蜀公子神飞扬。初疑笔作蛾眉妩,便欲身依白帝傍。 野夫为挽中丞住,不作中丞意中句。文成赤松事已远,壮武青萍喜初遇。 况乃潘舆处处安,何烦却返王阳驭。
qiǎn hóng 鸿 méng diàn 西   bāi zuò lái liǎng quán shí nán hán wàn dié qīng xià   zhù mín jiāng shuāng liàn bái    
fēng dǐng píng xuán yuè guān   quán duān duì xiě yān xiá yán dào zhī yáng jué jīn gōu   wǎng bái    
wèi xiē líng xiù   zhī zhēn zǎi zhōng zhōng chéng shí zhōng líng   chuò wèi yǒu lóng shé    
kōng tíng zhǒng yào chéng shū dài   niǎo xián zhān fēi zhì míng jiù mèng yáng shū jiàn   chéng jiàn xiàng    
nán shān yuán běi shān   jiǔ zhé chē è èr huá xīng kuī zhàng qiān sān   jiāng xuě pēn qiān fān luò    
bīn cóng yún yōng zhāo   jīng héng liáo kuò yóu chí chú jǐn xiāng chún   zhà bīng kuáng    
dōng wáng sūn huà zuò è 崿   西 shǔ gōng shén fēi yáng chū zuò é méi biàn   便 shēn bái bàng    
wèi wǎn zhōng chéng zhù   zuò zhōng chéng zhōng wén chéng chì sōng shì yuǎn zhuàng   qīng píng chū    
kuàng nǎi pān chù chù ān   fán què fǎn wáng yáng