锯解令

宋代 杨无咎
送人归后酒醒时,睡不稳、衾翻翠缕。应将别泪洒西风,尽化作、断肠夜雨。 卸帆浦溆。一种恓惶两处。寻思却是我无情,便不解、寄将梦去。
sòng rén guī hòu jiǔ xǐng shí   shuì wěn qīn fān cuì yīng jiāng bié lèi 西 fēng   jǐn huà zuò duàn cháng
xiè fān zhǒng huáng liǎng chù xín què shì qíng   biàn 便 jiě jiāng mèng