菊花盛开

宋代 张埴
玉池吹醒芙蓉醉,回头红粉都无味。 秋宫人去金钱飞,过我茅茨若相慰。 起来采采为三嗅,犹是上天风露气。 餐英端可拔浊俗,南山在眼令人喟。 幽人所知晚节好,历历青蕊开犹未。 竹叶且与时一中,梅花后生来可畏。
chí chuī xǐng róng zuì   huí tóu hóng fěn dōu wèi  
qiū gōng rén jīn qián fēi   guò máo ruò xiāng wèi  
lai cǎi cǎi wèi sān xiù   yóu shì shàng tiān fēng  
cān yīng duān zhuó   nán shān zài yǎn lìng rén kuì  
yōu rén suǒ zhī wǎn jié hǎo   qīng ruǐ kāi yóu wèi  
zhú qiě shí zhōng   méi huā hòu shēng lái wèi