菊花

宋代 曾巩
菊花秋开只一种,意远不随桃与梅。 游人有几爱孤淡,零落野水空岩隈。 层层露萼间枝叶,金靥万个围苍苔。 直从陶令酷爱尚,始有我见心眼开。 为怜清香与正色,欲搴更惜常徘徊。 当携玉轸就花醉,一饮不辞三百杯。
huā qiū kāi zhǐ zhǒng   yuǎn suí táo méi  
yóu rén yǒu ài dàn   líng luò shuǐ kōng yán wēi  
céng céng è jiān zhī   jīn wàn wéi cāng tái  
zhí cóng táo lìng ài shàng   shǐ yǒu jiàn xīn yǎn kāi  
wèi lián qīng xiāng zhèng   qiān gèng cháng pái huái  
dāng xié zhěn jiù huā zuì   yǐn sān bǎi bēi