菊花

唐代 徐夤
桓景登高事可寻,黄花开处绿畦深。消灾辟恶君须采, 冷露寒霜我自禁。篱物早荣还早谢,涧松同德复同心。 陶公岂是居贫者,剩有东篱万朵金。
huán jǐng dēng gāo shì xún   huáng huā kāi chù 绿 shēn xiāo zāi è jūn cǎi  
lěng hán shuāng jīn zǎo róng hái zǎo xiè   jiàn sōng tóng tóng xīn
táo gōng shì pín zhě   shèng yǒu dōng wàn duǒ jīn