橘花

宋代 丁谓
香於栀子细于梅,柳絮梨花过后开。 搔首预愁经恶雨,伤心初见落苍苔。 丹青得到须名手,题咏今疏信不才。 莫怪主公相看好,举家新自洞庭来。
xiāng zhī méi   liǔ huā guò hòu kāi  
sāo shǒu chóu jīng è   shāng xīn chū jiàn luò cāng tái  
dān qīng dào míng shǒu   yǒng jīn shū xìn cái  
guài zhǔ gōng xiāng kàn hǎo   jiā xīn dòng tíng lái