菊后

宋代 张埴
重来风已落,寒叶集荒阶。 竖子斯人老,先生笑道乖。 便寻梅寄陇,无救橘逾淮。 明日过法去,窊尊倒入怀。
chóng lái fēng luò   hán huāng jiē  
shù rén lǎo   xiān sheng xiào dào guāi  
biàn 便 xún méi lǒng   jiù huái  
míng guò   zūn dào huái 怀