觉罗八姑贞孝诗

清代 戴亨
吾尝披卷读蒙庄,天有所全形可忘。至人委体若遗土,菁华内运神明昌。 相刃相斗万感集,官骸虽具中先戕。谁能外形笃至性,祓濯灵府生辉光。 觉罗有八姑,派系出天潢。父为大宗伯,兄秉节钺膺封疆。 姑生幼伤背,天欲厄之人则强。世人重貌不重德,恶能低头宛颈希颉颃。 兰蕙甘心在幽谷,不与凡卉同芬芳。瞻依怙恃永朝夕,天伦无忝乐且康。 研经练史发精蕴,陈椒谢絮殊虚张。冰作肝肠玉作骨,贤媛自古谁能方。 安得长留此姑作轨范,尽化天下闺阁咸端庄。奈何维皇不佑善,年未三十旋中殇。 慈闱白发呼孝女,兄亦蹀躞悲雁行。残编摭拾在人口,将与日月争辉煌。 八十六则圣贤髓,熊熊瑞焰腾篇章。男儿读书万卷骋才骏,几人肯搆颜曾堂。 见此?眙应阻丧,抚躬翻觉形摧藏。吁嗟嘻,我亦具此堂堂七尺之丰仪,嗜古岂屑矜文词。 即今因循忽衰老,不觉汗下惭须眉。熏沐反覆还自叹,纵能愤激时亦迟。 我朝德化如关睢,公族公姓多歧嶷。讵意残驱弱质一女子,姱修直与名儒齐。 支离疏,申徒嘉,古人立说非吾欺。天全真觉形可遗,于戏天全真觉形可遗,高山仰止穷攀跻。
cháng juàn méng zhuāng   tiān yǒu suǒ quán xíng wàng zhì rén wěi ruò   jīng huá nèi yùn shén míng chāng
xiāng rèn xiāng dòu wàn gǎn   guān hái suī zhōng xiān qiāng shuí néng wài xíng zhì xìng   zhuó líng shēng huī guāng
jué luó yǒu   pài chū tiān huáng wèi zōng   xiōng bǐng jié yuè yīng fēng jiāng
shēng yòu shāng bèi   tiān è zhī rén qiáng shì rén zhòng mào zhòng   è néng tóu wǎn jǐng jié háng
lán huì gān xīn zài yōu   fán huì tóng fēn fāng zhān shì yǒng zhāo   tiān lún tiǎn qiě kāng
yán jīng liàn shǐ jīng yùn   chén jiāo xiè shū zhāng bīng zuò gān cháng zuò   xián yuàn shuí néng fāng
ān zhǎng liú zuò guǐ fàn   jǐn huà tiān xià guī xián duān zhuāng nài wéi huáng yòu shàn   nián wèi sān shí xuán zhōng shāng
wéi bái xiào   xiōng dié xiè bēi yàn háng cán biān zhí shí zài rén kǒu   jiāng yuè zhēng huī huáng
shí liù shèng xián suǐ   xióng xióng ruì yàn téng piān zhāng nán ér shū wàn juàn chěng cái jùn   rén kěn gòu yán céng táng
jiàn   yīng sàng   gōng fān jué xíng cuī cáng jiē   táng táng chǐ zhī fēng   shì xiè jīn wén
jīn yīn xún shuāi lǎo   jué hàn xià cán méi xūn fǎn hái tàn   zòng néng fèn shí chí
cháo huà guān suī   gōng gōng xìng duō cán ruò zhì   kuā xiū zhí míng
zhī shū   shēn jiā   rén shuō fēi tiān quán zhēn jué xíng   tiān quán zhēn jué xíng   gāo shān yǎng zhǐ qióng pān