绝句六首

唐代 杜甫
日出篱东水,云生舍北泥。竹高鸣翡翠,沙僻舞鹍鸡。 蔼蔼花蕊乱,飞飞蜂蝶多。幽栖身懒动,客至欲如何。 凿井交棕叶,开渠断竹根。扁舟轻褭缆,小径曲通村。 急雨捎溪足,斜晖转树腰。隔巢黄鸟并,翻藻白鱼跳。 舍下笋穿壁,庭中藤刺檐。地晴丝冉冉,江白草纤纤。 江动月移石,溪虚云傍花。鸟栖知故道,帆过宿谁家。
chū dōng shuǐ   yún shēng shě běi zhú gāo míng fěi cuì   shā kūn
ǎi ǎi huā ruǐ luàn   fēi fēi fēng dié duō yōu shēn lǎn dòng   zhì
záo jǐng jiāo zòng   kāi duàn zhú gēn piān zhōu qīng niǎo lǎn   xiǎo jìng tōng cūn
shāo   xié huī zhuǎn shù yāo cháo huáng niǎo bìng   fān zǎo bái tiào
shě xià sǔn chuān 穿   tíng zhōng téng yán qíng rǎn rǎn   jiāng bái cǎo xiān xiān
jiāng dòng yuè shí   yún bàng huā niǎo zhī dào   fān guò 宿 shuí jiā