觉道同玩梅

宋代 张嵲
雪尽径泥乾,团栾绕树看。 玉梅呈素艳,霜重月华寒。 一萼半含春意密,数苞未破胭脂粒。 斜枝倒浸碧池深,罗衣暗惹香风湿。 须知贾午最多情,绣囊偷佩芳筵惊。 又疑仙人下姑射,玉容寂寞幽态清。 去年梅花开,干戈犹未扫。 今年梅花开,劝君休草草。 莫待子规啼,梅花满地蝴蝶飞。
xuě jǐn jìng qián   tuán luán rào shù kàn  
méi chéng yàn   shuāng zhòng yuè huá hán  
è bàn hán chūn   shù bāo wèi yān zhī  
xié zhī dào jìn chí shēn   luó àn xiāng fēng shī 湿  
zhī jiǎ zuì duō qíng   xiù náng tōu pèi fāng yán jīng  
yòu xiān rén xià shè   róng yōu tài qīng  
nián méi huā kāi   gān yóu wèi sǎo  
jīn nián méi huā kāi   quàn jūn xiū cǎo cǎo  
dài guī   méi huā mǎn dié fēi