觉慈寺

宋代 戴复古
踏破白云登上方,自嫌尘土涴禅床。 千山月色令人醉,半夜梅花入梦香。 深谷不妨春到早,老僧殊为客来忙。 山童懒惯劳呼唤,自拗枯松煮术汤。
bái yún dēng shàng fāng   xián chén chán chuáng
qiān shān yuè lìng rén zuì   bàn méi huā mèng xiāng
shēn fáng chūn dào zǎo   lǎo sēng shū wèi lái máng
shān tóng lǎn guàn láo huàn   ǎo sōng zhǔ shù tāng