菊残有感
病骨支寒政觉难,莫惊蒲柳望秋残。
凄凉不但叹荒菊,寂寞更堪伤败兰。
有鬓已霜那得制,无英可落若为餐。
玉山禾远竹迟实,天骥长饥愁凤鸾。
bìng
病
gǔ
骨
zhī
支
hán
寒
zhèng
政
jué
觉
nán
难
,
mò
莫
jīng
惊
pú
蒲
liǔ
柳
wàng
望
qiū
秋
cán
残
。
qī
凄
liáng
凉
bù
不
dàn
但
tàn
叹
huāng
荒
jú
菊
,
jì
寂
mò
寞
gèng
更
kān
堪
shāng
伤
bài
败
lán
兰
。
yǒu
有
bìn
鬓
yǐ
已
shuāng
霜
nà
那
de
得
zhì
制
,
wú
无
yīng
英
kě
可
luò
落
ruò
若
wéi
为
cān
餐
。
yù
玉
shān
山
hé
禾
yuǎn
远
zhú
竹
chí
迟
shí
实
,
tiān
天
jì
骥
zhǎng
长
jī
饥
chóu
愁
fèng
凤
luán
鸾
。